Sau cái chết của mẹ con Cám, kinh thành dần trở lại vẻ yên bình vốn có. Nhà vua đưa Tấm trở về ngôi vị hoàng hậu, triều thần và dân chúng đều cho rằng mọi ân oán đã khép lại. Người thiện cuối cùng được hưởng hạnh phúc, còn kẻ ác đã phải nhận lấy báo ứng tương xứng với những gì mình gây ra. Thế nhưng, có những oán hận không dễ dàng biến mất chỉ bằng cái chết.
Người xưa vẫn tin rằng những linh hồn chết khi còn mang nặng thù hận và chấp niệm sẽ không thể siêu thoát. Cám chết trong sự căm phẫn tột cùng. Nàng cho rằng chính Tấm là người đã cướp đi tất cả của mình, từ địa vị trong cung đến mạng sống. Còn người mẹ kế, trước khi gieo mình xuống dòng sông lạnh giá, trong lòng chỉ còn nỗi đau mất con và sự thù hận dành cho đứa con riêng mà bà từng chèn ép suốt bao năm. Chính những oán niệm ấy đã giữ chân hai linh hồn ở lại nhân gian.
Ban đầu không ai nhận ra điều bất thường. Nhưng chẳng bao lâu sau, trong cung điện bắt đầu xuất hiện những hiện tượng kỳ lạ. Đêm đầu tiên sau khi trở về ngôi vị hoàng hậu, khi Tấm đang ngủ bên cạnh nhà vua, nàng bỗng nghe thấy tiếng khóc nức nở vọng lên từ một góc tối trong tẩm cung. Tiếng khóc của một thiếu nữ trẻ tuổi, lúc gần lúc xa, khi như ở ngay bên tai, khi lại như vọng từ cuối hành lang hun hút. Tấm choàng tỉnh, nhìn quanh nhưng không thấy bất cứ ai. Dù vậy, tiếng khóc vẫn kéo dài đến tận lúc trời gần sáng.
Những đêm tiếp theo, âm thanh ấy lại xuất hiện. Nó trở thành nỗi ám ảnh thường trực trong cuộc sống của nàng. Một đêm, giữa ánh trăng nhợt nhạt phủ xuống hành lang dài của cung điện, Tấm nhìn thấy một bóng người mặc áo trắng đứng lặng ở cuối dãy cột. Mái tóc dài phủ kín khuôn mặt. Khi bóng người từ từ ngẩng đầu lên, nàng nhận ra đó chính là Cám. Gương mặt trắng bệch như xác chết, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc suốt nhiều ngày đêm.
Giọng nói ấy vang lên trong không gian tĩnh lặng:
“Chị ơi… trả mạng cho em…”
Tiếng nói vừa ai oán vừa lạnh lẽo khiến Tấm ngã quỵ ngay tại chỗ. Từ đó trở đi, hầu như đêm nào Cám cũng xuất hiện. Có khi nàng đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào. Có khi ngồi lặng lẽ trước gương đồng. Có khi chỉ là một chiếc bóng trắng thoáng qua nơi hành lang tối. Nhưng dù xuất hiện dưới hình dạng nào, tiếng gọi ấy vẫn không thay đổi.
“Chị ơi… trả mạng cho em…”
Ban đầu nhà vua cho rằng đó chỉ là sự tưởng tượng của Tấm do mệt mỏi. Thế nhưng càng về sau, chính ông cũng bắt đầu cảm nhận được sự bất thường trong cung. Những ngọn nến đang cháy bỗng tắt phụt giữa đêm. Cửa sổ đóng kín tự nhiên mở tung. Không khí trong tẩm cung lạnh đến khó hiểu ngay cả giữa mùa hè. Nhà vua bắt đầu mất ngủ, còn Tấm thì ngày một tiều tụy.
Nếu oán hồn của Cám mang theo tiếng khóc và lời đòi mạng thì người mẹ kế lại đem đến một nỗi sợ khác. Bởi chết dưới dòng nước lạnh, linh hồn bà dường như luôn gắn liền với nước. Từ khi những chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra, Tấm liên tục gặp tai nạn liên quan đến ao hồ và sông nước. Nhiều lần nàng đang đi dạo trong ngự hoa viên thì mặt hồ đột nhiên nổi sóng dù không hề có gió. Có lần đang bước trên chiếc cầu đá bắc ngang ao sen, nàng bất ngờ trượt chân rơi xuống nước. Nếu không có cung nữ cứu kịp thời, hậu quả khó có thể lường trước.
Những chuyện ấy lặp đi lặp lại với tần suất ngày càng dày đặc. Đôi khi đang ngồi trong cung, một chậu nước bất ngờ đổ xuống từ trên cao dù không ai động tới. Có đêm Tấm tỉnh dậy và kinh hoàng nhận ra chăn màn, giường chiếu đều ướt đẫm như vừa bị ai đó dội nước lên. Không ai trong cung tìm được lời giải thích hợp lý.
Dần dần, nỗi sợ nước lớn lên trong tâm trí nàng. Tấm không còn dám đến gần ao hồ. Nàng tránh nhìn mặt nước vào ban đêm và thậm chí chỉ cần nghe tiếng nước chảy trong vườn cũng khiến tim đập dồn dập. Các ngự y thay nhau khám bệnh nhưng không phát hiện điều gì bất thường. Thân thể hoàng hậu không mang bệnh nặng, nhưng tinh thần và sức khỏe lại ngày càng suy kiệt như thể đang bị một thế lực vô hình bào mòn.
Điều khiến Tấm đau lòng nhất là nàng mãi không thể sinh được người nối dõi. Hết năm này sang năm khác, hậu cung vẫn vắng tiếng trẻ thơ. Mỗi lần hy vọng xuất hiện, nàng lại gặp những cơn ác mộng kinh hoàng. Trong giấc mơ, Cám đứng bên giường với ánh mắt oán hận. Phía sau là người mẹ kế tóc tai rũ rượi, từng giọt nước lạnh nhỏ xuống nền đá tạo nên âm thanh đều đặn đến ghê người. Những giấc mộng kéo dài khiến tinh thần nàng suy sụp, cơ thể ngày càng yếu ớt và mọi hy vọng đều dần tan biến.
Tin đồn bắt đầu lan truyền trong hậu cung. Người ta thì thầm rằng hoàng hậu bị oán hồn đeo bám. Kẻ khác lại cho rằng những chuyện xảy ra năm xưa chưa thực sự kết thúc và trời cao đang đòi lại sự công bằng theo cách riêng của mình. Nhà vua lúc đầu luôn ở bên động viên Tấm. Ông cho mời đạo sĩ, pháp sư và các vị cao tăng từ nhiều nơi đến làm lễ trừ tà. Thế nhưng mọi nghi thức đều không mang lại kết quả. Những tiếng khóc trong đêm vẫn tiếp tục vang lên. Những cơn ác mộng vẫn không hề biến mất.
Thời gian trôi qua, sự kiên nhẫn của nhà vua cũng dần hao mòn. Ông bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với bầu không khí nặng nề luôn bao phủ tẩm cung. Mỗi lần bước vào nơi ở của Tấm, ông chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo, buồn bã và bất an. Nụ cười từng khiến ông say mê không còn xuất hiện trên gương mặt nàng nữa. Những câu chuyện giữa hai người ngày càng ít dần. Một khoảng cách vô hình bắt đầu hình thành giữa họ.
Nhà vua không còn thường xuyên đến thăm Tấm như trước. Ông dành nhiều thời gian hơn cho triều chính, săn bắn và những cuộc vui bên ngoài cung điện. Có những đêm ông chọn nghỉ lại ở nơi khác để tránh những giấc ngủ chập chờn đầy bất an. Điều đó khiến Tấm vô cùng đau khổ. Nàng hiểu rằng nhà vua đang dần rời xa mình, nhưng lại không biết phải làm gì để thay đổi.
Từ một hoàng hậu từng được sủng ái nhất hậu cung, Tấm dần trở thành người phụ nữ cô độc giữa chốn cung son gác tía. Nỗi buồn và sự sợ hãi ngày ngày gặm nhấm tâm hồn nàng. Sức khỏe vốn đã yếu nay càng thêm suy giảm. Khuôn mặt từng rạng rỡ trở nên xanh xao. Đôi mắt lúc nào cũng thâm quầng vì những đêm dài mất ngủ.
Trong khi đó, các đại thần liên tục dâng tấu khuyên nhà vua tuyển thêm phi tần để bảo đảm có người nối dõi. Trước áp lực ngày càng lớn từ triều đình và hoàng tộc, cuối cùng nhà vua đành chấp thuận. Những thiếu nữ trẻ đẹp từ khắp nơi được tuyển vào cung. Hậu cung dần trở nên nhộn nhịp với tiếng đàn, tiếng hát và những cuộc vui mới.
Nhưng tất cả những điều ấy dường như không còn thuộc về Tấm nữa.
Từ cửa sổ cung điện của mình, nàng lặng lẽ nhìn những ánh đèn sáng rực nơi các tân phi đang sinh sống. Nơi đó có tiếng cười, có tuổi trẻ và có những hy vọng mới. Còn nơi nàng ở chỉ còn lại sự cô quạnh cùng những bóng tối kéo dài bất tận.
Đêm đêm, khi cả hoàng cung đã chìm vào giấc ngủ, Tấm vẫn nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi vang lên ngoài hành lang. Tiếp đó là tiếng khóc ai oán của Cám và âm thanh nước nhỏ tí tách xuống nền đá lạnh từ linh hồn người mẹ kế. Những âm thanh ấy như nhắc nhở rằng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Tấm dần hiểu rằng cuộc chiến thực sự không nằm ở những năm tháng tranh giành địa vị trong hậu cung trước đây. Cuộc chiến ấy giờ đây diễn ra giữa nàng và những oán hồn chưa chịu buông bỏ thù hận. Và nếu không tìm được cách hóa giải, có lẽ một ngày nào đó nàng sẽ mất tất cả những gì mình từng cố gắng giành lại được.
(Còn tiếp…)


BÀI VIẾT CÙNG DANH MỤC
Tấm Cám: Cuộc Chiến Hậu Cung Và Cái Kết Nguyên Bản – Phần 1.
CÂU CHUYỆN GIEO HẠT
Sức mạnh của sự im lặng.
Mua Đức
Biết ơn bàn tay của mẹ
Tấm Cám
BÀI VIẾT CÙNG THỂ LOẠI
Tấm Cám: Cuộc Chiến Hậu Cung Và Cái Kết Nguyên Bản – Phần 1.
TRẦN GIAN KHÔNG THIẾU KẺ LẤY VẬT NGOÀI THÂN ĐỂ ĐO LÒNG NGƯỜI, NHƯNG ĐIỀU ĐÁNG NGẠI NHẤT LẠI LÀ SỰ NGHÈO NÀN TRONG TRÍ TUỆ VÀ TU DƯỠNG
Rời xa cái “ngu”: Bảy hình thái của sự tự lừa dối và con đường đi đến tỉnh thức
Tại sao ông Donald Trump lại hủy bỏ “endangerment finding”. Con người sẽ đi về đâu nếu trái đất đến vượt ngưỡng chịu đựng
Hồ sơ Epstein và chiếc bóng của quyền lực: Khi những tin đồn đen tối soi chiếu lại điện ảnh
Ở đời, mười điều thì đến bảy điều không như ý? Bám víu vào chỉ thêm đau khổ