ng nhà đều đổ lên vai nàng. Từ sáng sớm đến tối mịt, nàng phải quét dọn, giặt giũ, chăn trâu, gánh nước, trong khi Cám được mẹ cưng chiều, chưa từng phải động tay vào việc gì.
Mặc cho cuộc sống khốn khó, Tấm vẫn giữ tấm lòng hiền hậu và chăm chỉ. Chính sự lương thiện ấy đã nhiều lần giúp nàng vượt qua nghịch cảnh. Sau những câu chuyện về con cá bống, đôi hài thêu và buổi hội xuân định mệnh, nàng được nhà vua chọn làm hoàng hậu. Từ một cô gái quê nghèo khổ, Tấm trở thành người phụ nữ cao quý nhất trong thiên hạ. Nhưng hạnh phúc ấy lại khiến mẹ con Cám càng thêm ganh ghét.
Họ không thể chấp nhận việc người từng bị mình coi thường nay lại đứng ở vị trí cao hơn tất cả. Trong lòng mẹ kế, sự đố kỵ ngày càng lớn. Bà ta luôn chờ đợi cơ hội để hãm hại Tấm và cuối cùng cơ hội ấy cũng đến.
Đến ngày giỗ cha, Tấm xin phép nhà vua trở về quê nhà thắp hương. Mẹ kế ngoài mặt tỏ ra vui vẻ, ân cần đón tiếp như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sau bữa cơm, bà ta bảo Tấm trèo lên cây cau sau vườn để hái những buồng cau đẹp nhất cúng cha. Không một chút nghi ngờ, Tấm làm theo lời mẹ. Khi nàng đang ở trên cao, người đàn bà độc ác lặng lẽ cầm rìu chặt vào gốc cây. Những nhát rìu vang lên khô khốc giữa buổi chiều vắng lặng. Chỉ ít phút sau, cây cau đổ xuống. Tấm rơi từ trên cao, mất mạng ngay tại chỗ.
Mẹ con Cám lập tức che giấu sự thật rồi báo tin lên triều đình rằng hoàng hậu không may gặp tai nạn. Nhà vua vô cùng đau đớn nhưng không tìm thấy điều gì bất thường. Ít lâu sau, theo sự sắp đặt của mẹ, Cám được đưa vào cung thay thế vị trí của chị mình.
Thế nhưng số phận của Tấm chưa dừng lại ở đó. Linh hồn nàng hóa thành một con chim vàng anh xinh đẹp. Ngày ngày chim bay về hoàng cung, quanh quẩn bên nhà vua như muốn được gần người chồng mà nàng yêu thương. Tiếng hót của chim trong trẻo, thân thuộc đến mức nhà vua luôn cảm thấy có điều gì đó đặc biệt.
Một hôm, chim đậu gần nơi phơi áo và cất tiếng:
“Phơi áo chồng tao,
Thì phơi bằng sào,
Chớ phơi bờ rào,
Rách áo chồng tao.”
Nghe những lời ấy, nhà vua càng thêm yêu quý con chim. Ông thường đem theo bên mình và chăm sóc cẩn thận. Nhưng Cám thì khác. Nàng ta cảm nhận được mối đe dọa vô hình từ con chim nhỏ ấy. Sự ghen ghét khiến nàng không thể yên lòng. Chờ lúc nhà vua đi vắng, Cám sai người bắt chim vàng anh giết thịt.
Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng linh hồn Tấm lại hóa thành một cây xoan đào mọc ngay trong sân cung điện. Cây lớn rất nhanh, tỏa bóng mát dịu dàng. Mỗi khi nhà vua ngồi nghỉ dưới gốc cây, ông đều cảm thấy thư thái và bình yên lạ thường như có người thân thiết đang ở bên cạnh. Điều đó càng làm Cám bất an. Nàng ta lại sai người đốn cây, đem gỗ làm thành khung cửi.
Khung cửi được đặt trong cung. Ban ngày nó im lặng như bao khung cửi khác, nhưng đêm xuống lại phát ra những âm thanh kỳ lạ. Một lần, khi Cám đang ngồi một mình, bỗng nghe thấy tiếng nói vang lên từ khung cửi:
“Cót ca cót két,
Lấy tranh chồng chị,
Chị khoét mắt ra.”
Cám hoảng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Nàng lập tức sai người đập nát khung cửi rồi đốt thành tro. Số tro ấy bị đem đổ ở một nơi hoang vắng ngoài thành.
Từ đống tro tàn ấy lại mọc lên một cây thị. Điều kỳ lạ là cây chỉ có duy nhất một quả thị vàng óng. Quả thị tỏa hương thơm ngọt ngào khiến ai đi ngang qua cũng phải chú ý. Một bà lão bán nước nghèo thấy lạ bèn mang quả thị về cất trong nhà. Từ đó, mỗi lần bà đi chợ về đều thấy nhà cửa sạch sẽ, cơm canh nóng hổi được chuẩn bị sẵn. Ban đầu bà ngỡ là phép màu, nhưng rồi một hôm bà quyết định ở lại theo dõi.
Bà kinh ngạc khi thấy từ quả thị bước ra một cô gái trẻ đẹp. Đó chính là Tấm. Chờ lúc nàng ra ngoài, bà lão nhẹ nhàng giấu vỏ thị đi. Không còn nơi để quay trở lại, Tấm đành ở lại cùng bà. Hai người sống với nhau như mẹ con ruột thịt.
Một ngày nọ, nhà vua đi vi hành ngang qua quán nước của bà lão. Khi uống nước, ông nhìn thấy miếng trầu têm cánh phượng vô cùng quen thuộc. Trên đời này chỉ có Tấm mới têm trầu khéo léo như vậy. Nhà vua lập tức hỏi chuyện. Sau nhiều lần gặng hỏi, bà lão đưa Tấm ra gặp mặt. Khoảnh khắc nhìn thấy người vợ tưởng đã mất từ lâu, nhà vua vô cùng xúc động. Ông ôm lấy Tấm và nhận ra bao năm qua mình vẫn chưa từng quên nàng.
Tấm được đưa trở lại hoàng cung. Vị trí hoàng hậu một lần nữa thuộc về nàng. Nhà vua cũng dần hiểu ra những bí mật đằng sau cái chết năm xưa. Tin tức ấy nhanh chóng truyền đến tai mẹ con Cám khiến cả hai vừa kinh hãi vừa lo sợ.
Sau khi trở lại cung, Tấm ngày càng xinh đẹp. Dung nhan của nàng rạng rỡ hơn trước rất nhiều. Làn da trắng mịn như ngọc, khí chất cao quý và thanh tao khiến ai gặp cũng phải ngưỡng mộ. Cám nhìn chị mà trong lòng vừa đố kỵ vừa tò mò. Nàng không hiểu vì sao một người đã trải qua biết bao tai ương lại có thể trở nên xinh đẹp đến như vậy.
Một ngày kia, Cám tìm đến gặp chị.
“Chị Tấm ơi, trước đây chị đã đẹp rồi, sao bây giờ lại còn đẹp hơn gấp bội như thế?”
Tấm nhìn em gái thật lâu rồi khẽ mỉm cười.
“Nếu em muốn đẹp như chị, chị sẽ chỉ cho em.”
Nghe vậy, Cám mừng rỡ hỏi ngay:
“Thật không chị? Em phải làm thế nào?”
Tấm đáp:
“Rất đơn giản. Chị ngày trước cũng làm như vậy. Chỉ cần tắm trong nước thật nóng, da sẽ trắng trẻo và đẹp lên.”
Cám nghe xong hoàn toàn tin tưởng. Nàng lập tức sai cung nữ chuẩn bị một vạc nước lớn rồi đun sôi. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, nàng bước đến gần như lời chị dặn. Đúng lúc ấy, Tấm cho người đẩy Cám xuống vạc nước đang sôi sùng sục. Chỉ trong chốc lát, Cám mất mạng.
Theo nhiều dị bản cổ được lưu truyền trong dân gian, Tấm sau đó cho người đem xác Cám làm thành mắm rồi gửi về quê biếu mẹ kế. Người đàn bà ấy nhận được hũ mắm từ hoàng cung thì vô cùng sung sướng. Bà nghĩ con gái mình được sủng ái nên mới gửi quà quý về cho mẹ. Ngày nào bà cũng mang mắm ra ăn và luôn tấm tắc khen ngon.
Cho đến một ngày, khi hũ mắm gần cạn, bà bất ngờ nhìn thấy bên trong có những vật quen thuộc. Đó là chiếc trâm cài tóc của Cám, chiếc vòng tay mà chính bà từng mua cho con gái, rồi sau cùng là một phần đầu lâu còn sót lại dưới đáy hũ.
Người đàn bà run rẩy nhặt lên, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Bà nhận ra tất cả đều thuộc về con gái mình. Sự thật khủng khiếp ấy khiến bà gào khóc trong tuyệt vọng. Bao nhiêu tội lỗi đã gây ra cho Tấm như hiện về trước mắt. Bà ôm chiếc đầu lâu của con, khóc đến khản cả giọng rồi dần mất đi lý trí.
Trong cơn hoảng loạn và điên dại, bà lao ra bờ sông giữa đêm tối. Tiếng khóc vang vọng trong màn đêm lạnh lẽo rồi đột ngột im bặt khi bà gieo mình xuống dòng nước sâu. Từ đó không ai còn nhìn thấy người đàn bà ấy nữa.
Mọi ân oán kéo dài suốt bao năm cuối cùng cũng khép lại. Những kẻ gây nên đau khổ cho Tấm đều phải trả giá. Còn Tấm, sau vô vàn lần chết đi sống lại, sau biết bao đau thương và mất mát, cuối cùng cũng được hưởng cuộc sống bình yên bên nhà vua. Trong cung điện nguy nga, nàng sống những năm tháng hạnh phúc mà mình xứng đáng có được.
Câu chuyện Tấm Cám được lưu truyền từ đời này sang đời khác như một trong những truyện cổ tích nổi tiếng nhất của dân tộc Việt Nam. Đặc biệt, cái kết nguyên bản với màu sắc dữ dội và quyết liệt phản ánh quan niệm công lý của người xưa: cái thiện có thể chịu nhiều thử thách nhưng cuối cùng sẽ chiến thắng, còn cái ác dù lẩn tránh đến đâu cũng không thể thoát khỏi sự báo ứng mà chính nó đã tạo ra.


BÀI VIẾT CÙNG DANH MỤC
CÂU CHUYỆN GIEO HẠT
Sức mạnh của sự im lặng.
Mua Đức
Biết ơn bàn tay của mẹ
Tấm Cám
Từ Người Bình Thường Đến Con Bạc Chuyên Nghiệp
BÀI VIẾT CÙNG THỂ LOẠI
TRẦN GIAN KHÔNG THIẾU KẺ LẤY VẬT NGOÀI THÂN ĐỂ ĐO LÒNG NGƯỜI, NHƯNG ĐIỀU ĐÁNG NGẠI NHẤT LẠI LÀ SỰ NGHÈO NÀN TRONG TRÍ TUỆ VÀ TU DƯỠNG
Rời xa cái “ngu”: Bảy hình thái của sự tự lừa dối và con đường đi đến tỉnh thức
Tại sao ông Donald Trump lại hủy bỏ “endangerment finding”. Con người sẽ đi về đâu nếu trái đất đến vượt ngưỡng chịu đựng
Hồ sơ Epstein và chiếc bóng của quyền lực: Khi những tin đồn đen tối soi chiếu lại điện ảnh
Ở đời, mười điều thì đến bảy điều không như ý? Bám víu vào chỉ thêm đau khổ
Sống biết đủ, hài lòng với những gì mình có, lạc quan yêu đời. Những điều đơn giản nhưng đầy trí tuệ